NGÀY MỚI YÊU THƯƠNG: TIN TÔN GIÁO
Headlines News :

Latest Post

Hiển thị các bài đăng có nhãn TIN TÔN GIÁO. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TIN TÔN GIÁO. Hiển thị tất cả bài đăng

THÁNH LỄ HỒNG VÀ ĐÊM VĂN NGHỆ TÌNH THƯƠNG CỦA HỘI BÁC ÁI VINH SƠN ĐỨC QUỐC


Chúa nhật thứ 3 mùa vọng thường được gọi là chúa nhật hồng. 

Tại sao vậy? 

Thưa, vì từ chiều thứ bảy cho đến hết ngày chúa nhật qúy Lm. dâng thánh lễ đều mặc phẩm phục màu hồng.  Phó tế đeo giây Stola màu hồng. 

Hoa cắm bàn thánh và cho Đức Mẹ màu hồng, và đốt lên ngọn nến màu hồng. 
Nếu ai không rành về phụng vụ thì sẽ thắc mắc, sao lại có bóng hồng trên bàn thánh?
Câu đầu của bài đọc chúa nhật hôm nay: 

"Vui lên đi, hỡi thiếu nữ Xi-on vì Đấng Cứu Thế sắp đến" 


Màu Hồng: Chỉ niềm vui trước kỳ hạn của mùa thống hối. Áo hồng được dùng trong:

- Chúa Nhật thứ ba mùa Vọng
- Chúa Nhật thứ tư mùa Chay 
- Có thể mặc trong lễ cưới?
Trước thánh lễ Lm. Fernand Nguyễn Hữu Công có nghi thức dọn mình cho giáo dân để cảm nhận và nhìn nhận những lỗi phạm, những thiếu xót của mình trong thời gian qua để mọi người chúng ta xứng đáng tham dự thánh lễ. Đây cũng là một nghi thức rất hay nếu các Lm mục có thời gian chút ít trước thánh lễ giúp cho giáo dân dọn mình thì rất tốt.
Hôm nay thánh lễ đồng tế trên bàn thánh tại giáo xứ Heiligeis Mönchengladbach, cha chủ tế Fernand Nguyễn Hữu Công, Lm. phụ tế Antôn Ngô Thái Tài và thầy Đaminh Ngô Thái Hiệp là em ruột của Lm Ngô Thái Tài. Thánh lễ khơi lên sự vui mừng của con cái Chúa vì Ngài sắp đến rồi.

Những bài đọc những ca từ trong thánh lễ có chiều hướng trổi dậy hoan ca của những ngày mong chờ "Ơn Thánh Chúa" đến cứu chuộc chúng ta.

Lm. Fernand Nguyễn Hữu Công trong bài giảng thật linh động và hào hùng đã đưa mọi người nâng tâm hồn lên để cảm tạ Tình Yêu thương của Thiên Chúa.
- Những lời nguyện giáo dân dâng lên Thiên Chúa mong mỏi tha thiết xin Ngài thương xót Tổ Quốc và Quê Hương Việt Nam.
- Xin Ngài thương đến giáo hội nơi quê hương Việt Nam chúng con đang chịu khốn khổ vì đạo Chúa.
- Đang phải khốn đốn về niềm tin trong những ngày qua vì nhà cầm quyền cộng sản ra lệnh cho công an và côn đồ đến phá nhà thờ và hang đá.

- Những cụ già tuyên xưng niềm tin muốn bảo vệ nhà thờ phượng bị những tên mang danh cờ đỏ vùi đầu xuống bùn đen và đánh chảy máu miệng v.v...
Những thế hệ trẻ dâng của lễ lên Thiên Chúa với những tấm lòng thành nơi quê hương thứ hai, để nối tiếp những truyền thống đạo đức tươi đẹp. Những hình ảnh thật ý nghĩa trong mùa vọng này chắc chắc Thiên Chúa sẽ thương ban xuống cho những thế hệ trẻ con cháu của chúng ta những ơn lành hồn xác và đức khôn ngoan 
trong chúa Thánh thần.

Để kết lễ mọi người theo lời mời gọi của cha chủ tế Fernand Nguyễn Hữu Công tiến đến trước tòa Đức Mẹ để dâng từng lời nguyện cho quê hương và tổ Quốc với những gợi ý của ngài thật cảm động. 

Những giọt lệ lăn tròn trên gò má trong đó có cả cha chủ tế nữa. Kính xin Đức Mẹ là Nữ Vương Nước Việt Nam chúng con, xin Mẹ phù trợ nước Việt Nam chúng con đang trong cơn nguy khốn, đang bên bờ vực thẳm của sự mất nước vào tay ngoại bang phương bắc.


Xin Mẹ cầu bầu cùng Thiên Chúa tha thứ các tội lỗi phá thai đang tâm giết hại chính con ruột của mình. Xin Mẹ đưa tay đỡ nâng và giải thoát ách cộng sản vô thần để biết ăn năn hỗi lỗi trở về con đường chính đạo theo như lời của Đức Giêsu Kitô vì chỉ có Ngài là đường là sự thật và là sự sống mà thôi.

Cuối thánh lễ ông Nguyễn Văn Rị trưởng hội Bác Ái Vinh Sơn thay mặt Ban Tổ Chức cảm ơn hai Cha, thầy Hiệp và mọi người, đã hưởng ứng lời mời gọi đến đây hiệp dâng thánh lễ, với Hội Bác Ái Vinh Sơn trong tình huynh đệ thân thương. Rất nhiều người đã ưu ái, qúy mến từ xa xôi tới đây và mở rộng tấm lòng để giúp đỡ những nơi khốn khổ hơn chúng ta rất nhiều. 
Những hình ảnh tang thương nơi quê nhà chúng ta trong những ngày tháng vừa qua. Bao nhiêu tai họa do thiên tai thì ít mà nhân tai thì nhiều của những con người vô trách nhiệm cầm quyền. Những con người vô thần và vô cảm chỉ biết thu gom cho riêng mình mà chẳng cần biết những thiệt hại của quê hương và đất nước và những nhân mạng của chính đồng bào mình. 

Cuối cùng mọi người được mời sang hội trường để tham dự đêm văn nghệ "Mùa Vọng Tình Thương" để chia sẽ những mất mát với những đồng bào của chúng ta tại quê nhà. Những đóng góp từ mọi nơi thật đầy tình nghĩa này Ban Tổ Chức sẽ gửi về các Lm. Dòng Chúa Cứu Thế VN. để nhờ các ngài chuyển đến những nơi nào cần nhất và nạn nhân chính xác là đau khổ nhất.
Linh Mục chánh xứ người Đức nơi đây cha Van Der Vorst khi nghe tin Hội Bác Ái Vinh Sơn đứng ra tổ chức một ngày lễ và buổi văn nghệ để giúp cho những công việc từ thiện nơi quê nhà ngài cũng rất vui mừng tán đồng và ủng hộ công việc từ thiện này. Ngài mặc dù khá bận rộn những cũng  đến để khuyến khích và chia sẽ tâm tình cùng mọi người hiện diện nơi đây. Những lời chia sẽ chân tình rất đáng trân trọng với mọi người chúng ta. 
Năm nay nhờ tài khéo léo của ông hội trưởng với sự ngoại giao rộng rãi và sinh hoạt rất lâu năm từ việc đạo đến việc đời cho nên ông đã mời được rất nhiều ca sĩ đến đóng góp cho đêm tình thương này vô cùng phong phú. Cộng với ban nhạc Mây Lang Thang đến từ thành phố Troisdorf tất cả đều ủng hộ với tinh thần tự nguyện lá lành đùm lá rách, đây là tinh thần cao cả trong những việc làm tông đồ như lời Chúa Giêsu đã dạy.


"Kẻ nào cho một trong những kẻ bé mọn này uống chỉ một bát nước lã mà thôi với danh nghĩa là môn đệ, thì qủa thật, thầy nói với các con, người ấy không mất phần thưởng đâu" (Mt 10:42).





Một đêm văn nghệ thật hay và tâm tình với số ca sĩ thật hùng hậu ngoài sự mong đợi của mọi người. Ban Nhạc Mây Lang Thang  đến từ Troisdorf và những ca sĩ đến từ Pháp và nhiều nơi trên kháp nước Đức. Ban Ẩm Thực và rất nhiều bàn tay đẹp đóng góp cho ngày "Mùa Vọng Tình Thương" này được một kết qủa tuyệt vời! 
Rất nhiều ca sĩ còn muốn đóng góp thêm nhưng vì thời gian có hạn nên chương trình chấm dứt vào khoảng 1giờ đêm để còn dọn dẹp tra lại hội trường cho giáo xứ.

Thay mặt hội "Bác Ái Vinh Sơn" Đức Quốc ban tổ chức xin thông báo số tiền tổng kết của tất cả mọi người từ ủng hộ cho  đến  quầy ấm thực v.v... là 4.350 Euro    (bốn ngàn ba trăm năm mươi Âu Kim). Số tiền này Hội sẽ chuyển về qúy cha dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam.





Ban Tổ Chúc Hội Bác Ái Vinh Sơn trân trọng cảm ơn tất cả mọi người đã mở rộng trái tim hồng, nồng nàn chia sẽ với những người anh chị em chúng ta đang đói khát, lạnh lẽo trong thiên tai và nhân tai này.

Tuy số tham dự viên hôm nay chỉ khoảng 180  người vì hội trường nhỏ, nhưng tôi phải cảm ơn đến BTC  rất nhiều nhất là tài khéo léo của ông hội trưởng nên mới có sự chia sẻ rộng rãi đáng kể như trên.

Ban T
ổ Chức xin chân thành kính chúc Linh mục chính xứ Heiligeist Van Der Vorst, Lm Linh Hướng Fernand Nguyễn Hữu Công, Lm Antôn Ngô Thái Tài, thầy Đaminh Ngoô Thái Hiệp cùng tất cả mọi tham dự viên và mạnh thường quân, ban nhạc Mây Lang Thang, MC. Thy Kim, tất cả các ca sỹ, Ban Ẩm Thực, một đại lễ mừng Chúa Giáng Sinh an bình và thánh  đức.


Lời Ngài thôi thúc hồn con
Giúp người đói khát mới tròn đạo ngay
Chung tay nối kết bàn tay
Sẻ chia cơm áo Lời Thầy thực thi

Sau này đến lúc ra đi...
Về trình diện Chúa có chi dâng Ngài...
Ngài đâu có hỏi tiền tài
Nhưng mà nhân đức tiêu xài ra sao?

Con có yêu mến đồng bào?
Hay toàn vơ vét cất vào túi riêng?
Mặc cho dân tộc ngả nghiêng
Vào trong bóng tối ôm tiền khóc than

Xa xa là nước Thiên Đàng
Ngồi ôm một đống bạc vàng xót xa
Bây giờ mới nhớ lời Cha
Làm sao quay ngược về nhà được đây?

Trầm Hương Thơ

17.12.2017
Chúa nhật hồng mùa vọng tình thương

Xem thêm hình ảnh

Photos.Trầm-Hương-Thơ-google.com/share/AF1Q

Photos.Thanh-Phong-app.goo.gl/IZHEfaWIaRXx7fef2

Dư luận về Nhận định và góp ý sửa đổi HP của HĐGMVN




VRNs (05.03.2013) – Sài Gòn – Dân cư mạng đồng loạt tỏ bày ý kiến về Nhận định và góp ý sửa đổi Hiến pháp (HP) 1992 của Hội đồng Giám mục Việt Nam (HĐGMVN). Có thể nói các ý kiến đều hướng đến sự vui mừng, vì HĐGMVN đã lên tiếng cách công khai, khôn ngoan, tới nơi tới chốn … và được nhiều người lương cũng như giáo đồng tình.

Những ý kiến đồng tình
Phongan viết: “Người theo đạo hay không theo đạo Công Giáo đều hài lòng với bức thư của Hội Đồng Giám Mục Công Giáo VN. Tuy chỉ là một bức thư nhưng lại có sức mạnh như quả bom tấn”.
Chân Lý viết: “Góp ý nhẹ nhàng, lời lẽ vắn gọn, sắc bén, không quỵ lụy. Nói thật nhé, trí thức Công giáo chân chính xưa nay có thể ví như ánh sáng rọi vào nơi tăm tối. Chỉ những ai chuyên làm chuyện bất chính, mờ ám, trái với lương tâm, lẽ phải mới không tiếc lời soi mói, nguyền rủa ánh sáng. Phải chăng ‘thật thà, thẳng thắn thường thua thiệt’? Phải chăng sự hy sinh của tình yêu, cá nhân lương thiện là cần thiết để ‘sinh ra nhiều bông hạt’? Dù sao đi nữa, sống tốt, sống thẳng vẫn luôn khó hơn sống buông thả, luồn lách, lom khom”.
Năm xích lô: “Thư nhận định & góp ý của Hội Đồng Giám Mục VN (HĐGMVN) nhẹ nhàng nhưng nêu rõ những bất hợp lý căn bản của HP CSVN. Thư không chỉ góp ý mà còn nhận định những sai trái phi pháp của chế độ. Hoan hô tinh thần của HĐGMVN!
Đan Tâm: “Bản góp ý của Hội Đồng Giam Mục VN đã nêu rõ được sự mâu thuẫn, giả dối, không thể thực hiện trên thực tế của hiến pháp VC. HĐGMVN cũng có những đề nghị cụ thể về các quyền tự do sinh sống, tôn giáo, bầu cử, sở hữu ruộng đất, tam quyền phân lập và phải loại hình thức đảng độc quyền … Tóm lại, bản góp ý có cùng nhận định như nhiều góp ý khác của các tầng lớp nhân dân và đoàn thể. Nó phù hợp với xu thế tự do dân chủ trên toàn thế giới. Rất đáng hoan nghênh!”
Xuanly viết: “Đọc bài của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam cảm thấy hy vọng và ước mơ một ngày nào đất nước mình được có những người hiểu biết về luật lệ và biết tôn trọng giá trị con người… Và cũng là quyền của con người. Nhưng than ôi! Đất nước ta đã bị đô hộ từ ngày đảng cộng sản: ‘cõng rắn cắn gà nhà, rước voi về giày đạp mả tổ’. Khốn nạn hơn là đào bới mồ cha mả mẹ của người dân để cướp đất bán cho ngoại bang lấy tiền đút túi”.
Năm xích lô viết: “Được dịp nghe một vài vị lãnh đạo tinh thần nói ‘chúng ta là người công giáo không được làm chính trị’. Tôn giáo không làm chính trị nhưng chính trị nó can thiệp thô bạo vào tôn giáo thì sao? Đại đa số người dân (không kể theo tôn giáo nào) có mấy ai làm chính trị nhưng chính trị của đảng CS nó chi phối và ban phát như một đặc ân nếu nghe theo đảng hoặc giam giữ tù đày nếu nghịch ý đảng thì mặc dù không làm chính trị nhưng phải can đảm nói lên tư tưởng của mình.
Giáo dân & các vị chủ chiên Thiên Chúa giáo VN đã một thời sẵn sàng hy sinh (tử vì đạo) để bảo vệ quyền tự do tín ngưỡng. HĐGMVN tiếp nối truyền thống của các vị Thánh Tử Vị Đạo đã được Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô đệ nhị qua việc phong Thánh 118 vị đại diện của Công giáo VN. Đây là ý chỉ cho mọi người Công giáo VN biết phải làm gì!”
CHÍNH NGHĨA QUỐC GIA viết: “Bức thư này đã nêu rõ ràng rằng có quá nhiều điều mâu thuẫn trong bản dự thảo HP sửa đổi này. Mâu thuẫn thì chỉ có thể bỏ đi chứ không thể chỉnh sửa được. Vậy, dù không nói rõ ở phần kết luận, thực ra là không cần thiết phải nói rõ, thì nội dung của bản kiến nghị này thực chất là bác bỏ bản dự thảo HP 1992 sửa đổi này, bác bỏ bản gốc của nó là bản HP 1992 của VC, và vì tất cả các phiên bản trước của nó đều giống nhau ở phần mâu thuẫn đã nêu là (I) Nhân Quyền, (II) Quyền làm chủ của ngân dân và (III) Thi hành quyền bính chính trị, nên đều bị bác bỏ như nhau cả.
Vậy, bằng thư này Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đã bác bỏ tính chính danh của hiến pháp của chế độ cai trị CHXHCNVN, của VNDCCH trước đó và khẳng định tính bất chính của nhà cầm quyền CSVN. Đây chính là nội dung quan trọng mà bức thư này muốn chuyển tải đến tất cả người dân Việt Nam”.
Từ ngày ông Nguyễn Phú Trọng, TBT đảng CSVN nói những người đòi bỏ điều 4 HP, đòi tam lập phân quyền, đòi không chính trị hóa quân đội là suy thoái đạo đức thì dân cư mạng đã bình loạn “suy thoái là dịch hay lây”, và cứ những ai có những ý kiến đúng vào điều ông TBT phê phán lại được cộng điểm “suy thoái đạo đức”, để khen người có ý kiến, và tiếp tục giúp ông TBT hiểu rõ điều sai trái mình đã phát biểu.
Cu Tèo: “Những lời cầu nguyện của giáo dân Việt Nam đã được ứng nghiệm. Các vị chủ chăn Công giáo rốt cuộc đã được ‘suy thoái đạo đức’ để mạnh dạn nói lên sự thật. Vì chỉ có sự thật mới giải thoát con người ra khỏi tội lỗi. Nếu các người lãnh đạo cộng sản cũng biết chấp nhận sự thật, thì quả là một phúc lớn cho đất nước và dân tộc Việt Nam”.
Rân Ngu “Tự Ro” Đen: “Tui khoái nhứt là vụ gì các bác biết hông? Là cái vụ mà lá thư hổng bắt đầu bằng hai hàng chữ thổ tả ‘Cộng Trừ Xếp Hàng Cả Ngày Việt Nam, Đập lột – Mất tự do – Vô phúc’.”
Thật ra việc không ghi câu “CHXHCNVN – ĐLTDHP” là chuyện bình thường chứ không quá ngạc nhiên như ý kiến trên, vì theo quy định của văn bản hành chánh, thì chỉ những tổ chức hành chánh xã hội và kinh tế mới cần ghi câu đó, còn các tổ chức tôn giáo không cần ghi. Việc người dân tự ghi hoặc bị công an bắt ghi câu quốc hiệu đầu mọi văn thư là do không hiểu biết và tùy tiện lạm quyền mà thôi.
Như vậy chỉ sau 3 ngày phổ biến, bản Nhận định và góp ý sửa đổi HP của HĐGMVN đã nhận dược sự đồng tình rất lớn.

Sự đồng tình của anh chị em Phật tử
Một số bloggers nhận mình không phải Công giáo cũng đã lên tiếng:
Trần Đông Độ viết: “Tôi là người ngoại đạo nhưng luôn luôn kính trọng các bậc tu hành Thiên Chúa giáo, nhất là các vị lãnh đạo tinh thần của đạo trong lúc vận mạng đất nước ta đang đối diện chuyện sống còn. Tôi rất kính phục ngài Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt và giáo xứ Thái Hà Hà Nội đã ghi vào sử sách một điểm son cao quý, mở đường mạnh mẽ cho công cuộc đòi lại đất nước, đòi lại quyền làm người cho nhân dân ta. Và lần này nữa, tôi xin bày tỏ sự biết ơn đến các bậc chăn chiên không còn sợ hãi bạo quyền man rợ Việt cộng đã công khai lên tiếng đòi lại công lý công bằng cho quốc dân đồng bào Việt Nam thân yêu chúng ta ! Mọi người cũng đã biết sự hiệp thông tương trợ quý báu và cảm động giữa các vị tu sỹ linh mục Dòng Chúa cứu thế VN và các vị tăng sỹ hòa thượng Phật giáo VN thống nhất bị cộng sản Hà Nội đặt ra ngoài vòng pháp luật từ khi chúng chiếm đóng trái phép nước Việt Nam Cộng Hòa. Bọn cộng sản VN đang cực kỳ run sợ sự trừng phạt từ phía nhân dân là lực lượng đối địch duy nhất đủ sức đạp chúng xuống địa ngục là nơi chúng phải đền lại tội ác mà chúng đã gây ra!”
Phật tử PGVNTN viết: “Là Phật tử thuần thành nhưng tôi thường quan tâm đến tình hình bên Thiên Chúa giáo bởi những gì họ đã làm được dưới bàn tay sắt của tà phủ cộng sản. Từ lúc bùng lên vụ việc Tòa Khâm sứ đến giáo xứ Thái Hà, rồi giáo phận Vinh đến nhà thờ cổ Quảng Bình và kế tiếp là giáo xứ Con Cuông v.v… Tôi cảm phục các thanh niên Công giáo hiên ngang không sợ cường quyền bạo lực sẵn sàng chịu cảnh tù đày thiệt thòi cho tuổi xuân và sự nghiệp. Tôi kính phục giám mục Ngô Quang Kiệt đầy bản lĩnh và trí tuệ cùng các vị linh mục trẻ lãnh đạo giáo dân của mình vững vàng trước sự khủng bố điên cuồng của bọn cộng sản Bắc Việt và lũ côn đồ tay sai. Nhìn tôn giáo bạn tôi buồn cho tình cảnh Phật giáo chúng tôi đã bị cộng sản hoàn toàn thôn tính để phải mang cái hỗn danh chết tiệt ‘quốc doanh’. ’Sư quốc doanh’ chính là bọn công an mật vụ trà trộn làm đảo điên ô uế chốn thiền môn ! Sự kiện chùa Bát Nhã với 379 tăng ni bị chúng đánh đập nhục mạ khủng bố làm cho tan tác mà không một vị chức sắc lãnh đạo nào của giáo hội lên tiếng bảo vệ! Chúng tôi đã khóc cho Pháp nạn, uất hận mà chẳng cùng nhau vùng dậy nhào lên bảo vệ Phật Pháp, tủi nhục vô cùng! Yêu quái đã khống chế toàn bộ PGVN! Các vị thầy chân tu thì quá đơn độc lẻ loi thở dài bảo chưa đến lúc các con à cái ác rồi sẽ bị diệt tận luân hồi quả báo không sai chạy, vận nước xoay vần cũng gần tới cái ngày mà dân chúng mong đợi rồi đó. Bây giờ tôi đã biết có việc hợp tác chia sẻ thông tin qua lại giữa Công giáo và Phật giáo chính thống (PGVNTN), đây là tin mừng vì khi tổng hơp lại tất cả sự kiện nóng bỏng đang xảy ra có thể lạc quan rằng mọi người dân Việt sẽ đồng loạt đứng dậy đòi lại đất nước!”
Trước văn thư Nhận định này, cũng đã có những ý kiến góp ý của các chức sắc tôn giáo thuộc các chi hội thuộc Hội thánh Tin Lành tại Thanh Hóa và Sài Gòn, và ý kiến của một vài tu sĩ Phật giáo, nhưng chưa lên tiếng cách chung cho cả Giáo hội. Nên Bản nhận định của HĐGMVN đã là một tiếng nói góp ý chính thức cho mọi người Công giáo tại Việt Nam.

Làm sao biết mọi người Công giáo Việt Nam đồng ý?
Về việc đánh giá sự đồng tình của toàn Giáo hội Công giáo Việt Nam, có những ý kiến như sau:
Rân Ngu “Tự Ro” Đen viết: “Phải chi các linh mục chánh xứ đọc bài này vào mỗi thánh lễ cho giáo dân ký ủng hộ… Như vậy thì một công hai việc: (1) đóng góp vào việc giáo dục quần chúng, để quần chúng nhận thức được quyền và nhiệm vụ của người công dân, và (2) cho đảng cướp sạch, những đứa chưa mở mắt ra, thấy rõ được ý dân”.
Hồi âm lại với ý kiến trên, Chân Lý viết: “Hội Đồng Giám Mục Việt Nam là đại diện cho tiếng nói và lương tâm của tất cả người Công Giáo Việt Nam, nghĩa là khoảng 8~10% dân số Việt Nam hiện nay. Nếu một nhà nước thật sự muốn ‘luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu’ tiếng nói của dân, họ nên tìm đến với dân để được dân góp ý. Còn nếu như chỉ tổ chức trưng cầu dân ý làm màu, thì dù có cất công suy nghĩ góp ý, đem gởi đến tận tay, với số lượng góp ý đáng kể, họ nhẹ thì bưng tai, bị mắt, nặng thì vu khống ‘suy thoái’, thóa mạ ‘chống phá’.”
Mr Rin tiếp ý Chân Lý và giải thích rõ hơn: “Các giám mục đại diện cho nhiều triệu giáo dân. Đây có thể xem là bản góp ý của hơn 6 triệu tín đồ Thiên Chúa giáo Việt Nam (trừ khi có ai đó chính thức ký tên nói ngược lại). Vậy tôi đề nghị rằng những giáo dân nào không đồng ý với bản góp ý này thì hãy lên tiếng (với tên tuổi, địa chỉ cụ thể). Sau này cứ lấy 6 triệu trừ đi số người phản đối là ra con số đồng ý kiến với Hội đồng giám mục. Điều này rất quan trọng nhé: sau này CS sẽ không thể ngang nhiên nói toàn dân đã nhất trí cao với hiến pháp (cuội) đã ban hành”.
Thang Dan quen viết: “HĐGMVN do Đức Tổng Giám mục Nguyễn văn Nhơn đứng đầu là đại diện chính thức của hơn tám triệu người công giáo VN, gửi bản kiến nghị này là quá đủ. ĐCS có muốn nghe hay không là vấn ̣̣đề: có thể họ vẫn cố tình giả điếc để duy trì lợi ích cho họ cùng với bọn ăn bám.
Viết kiến nghị với tất cả khối óc và con tim cũng ̣để trả lời gián tiếp cho ông TBT Trọng rằng: Các GM chúng tôi cũng có thể bị ông cho là ‘suy thoái đạo đức’. Nhưng vì tiền đồ dân tộc, chúng tôi ph̉ai lên tiếng. Và cũng ̣để ông hiểu ra lời ĐGH Bênêdictô thế nào là ‘người công dân công gíáo tốt’.”
Sau những ý kiến trực tiếp về bản nhận định, dư luận hướng ý kiến về cộng đồng như những lời mời gọi cộng tác và hiệp nhất vì một đất nước Việt Nam hạnh phúc hơn.

Những lời mời gọi
Đôi lời gửi Cụ Lú: “Công Giáo hay Phật Giáo gì cũng là dân, đã là dân thì việc góp ý thẳng thắn đều rất hoan nghênh, nhưng cụ Trọng đã xem thường nhân dân bằng cách dọa nạt những người góp ý sửa đổi hiến pháp, cho rằng họ suy thoái đạo đức. Tưởng thế là hay ai ngờ chính cụ đã tự sỉ nhục mình khi không thể đối đáp lại anh nhà báo tài ba hùng tráng đó là Nguyễn Đắc Kiên. Nay lại nhận thêm từ Công Giáo, liệu cụ còn đủ sức kháng cự không hay lại kết tội vu vơ để rồi gây thêm mất an ninh trật tự không? Nếu có gì xảy ra với Công giáo, thì tội lỗi sẽ hoàn toàn ở cụ”.
Nguoiduatin: “Cơn sóng cuồng nộ đã bắt đầu. Sức mạnh lòng Dân đã khởi động. Sự dồn nén đã đến hồi bùng nổ. Tất cả đều là ‘quần chúng tự phát’ chẳng do ai xúi giục. Trả tự do ngay cho những tù nhân lương tâm. Trao quyền lực về tay nhân dân, đó là cách tốt nhất để khỏi huynh đệ tương tàn thêm lần nữa”.
Hodachung: “Nay cộng đồng Công Giáo đã lên tiếng, tôi mong rằng nay mai sẽ có kiến nghị của Phật Giáo, Cao Đài, Tin Lành và tất cả các tôn giáo lớn khác đều đồng lòng lên tiếng và gởi kiến nghị như trên đến Cộng Sản buôn dân bán nước…
Văn: “Tóm một điều: HĐGM Việt Nam kêu gọi bỏ ngay điều 4 Hiến pháp, hủy bỏ tận căn vai trò cầm quyền của cộng sản. Thật đáng hoan nghênh. Xin Phật giáo, Hòa Hảo, Tin Lành cùng lên tiếng”.
Chúng tôi xin mượn lại lời cha Vinh Sơn Phạm Trung Thành, bề trên giám tỉnh DCCT VN để kết thúc tổng hợp này: “Xin trân trọng cám ơn “Các Giám mục Việt Nam” với bản “Nhận định và góp ý” công bố ngày 01 tháng 3 năm 2013 tại Hà Nội, tiếng nói yêu thương, khiêm tốn, quả cảm và đầy tinh thần trách nhiệm; tiếng nói cất lên đúng vào lúc dân Thiên Chúa đang khát khao một lời hướng dẫn, một lập trường đức tin trong xã hội; tiếng nói thay cho hàng triệu con tim tín đồ Công giáo Việt Nam trong và ngoài nước; tiếng nói vì và cho những con người Việt Nam khao khát tự do”.
(Tổng hợp và biên tập từ DLB)

CÁI NHÌN NỘI TÂM– ĐTGM. Ngô Quang Kiệt


 
Mùa Chay là mùa sám hối. Sám hối là đổi mới tâm hồn. Muốn đổi mới tâm hồn, phải đổi mới cách nhìn về con người và cuộc đời, về bản thân và tha nhân. Hôm nay, Chúa Giêsu dạy ta những cách nhìn thời cuộc và biến cố theo tinh thần của Người.
Thông thường, trước một biến cố, ta dễ có cái nhìn chính trị. Hôm nay, người ta thuật lại việc Philatô giết những người Do Thái trong Đền Thờ. Thời ấy, đế quốc Rôma đang thống trị nước Do Thái. Philatô là viên tổng trấn của Rôma. Tường thuật biến cố đau thương này, người ta mong Chúa Giêsu có cái nhìn chính trị, dấn thân vào chính trị. Người ta mong Chúa Giêsu kết án Philatô. Không bàn chính trị, không làm chính trị, cho dù sau này Chúa Giêsu vẫn bị kết án vì một tội chính trị. Không kết án Philatô, dù sau này chính Người bị viên tổng trấn này kết án.

Trước mọi biến cố, Chúa Giêsu muốn ta có một cái nhìn tôn giáo, vượt lên trên lĩnh vực chính trị. Từ một câu hỏi thuộc bình diện chính trị, Chúa Giêsu đã đưa ra một giải đáp thuộc bình diện tôn giáo. Từ một biến cố gây xôn xao dư luận, Chúa Giêsu mời gọi ta hãy ăn năn sám hối. Từ cái chết của thể xác, Chúa Giêsu hướng suy nghĩ ta tới cái chết của linh hồn: “Các ông tưởng mấy người Galilê đó bị như vậy là vì họ tội lỗi hơn những người Galilê khác sao? Tôi nói cho các ông biết, không phải thế đâu; nhưng nếu các ông không sám hối, thì các ông cũng sẽ chết hết như vậy”.

Đối với người khác, ta dễ có cái nhìn kết án. Khi gặp một người mù từ thuở mới sinh, người ta hỏi Chúa Giêsu: “Đây là do tội nó hay tội của cha mẹ nó?”. Gặp người phụ nữ phạm tội ngoại tình, người ta muốn kết án chị. Nga có thói quen cho rằng thành công là một ân huệ Chúa thưởng cho người đạo đức, còn tai hoạ là hình phạt Chúa dành cho kẻ tội lỗi. Hôm nay, chứng kiến những nạn nhân bị thiệt mạng, những người tường thuật đều nghĩ rằng những nạn nhân ấy chết vì họ tội lỗi, còn tôi vô sự, điều đó chứng tỏ tôi vô tội. Chúa Giêsu lên tiếng cảnh báo họ: Các ông cũng là kẻ tội lỗi. Nếu các ông không ăn năn hối cải, các ông sẽ chết thảm khốc hơn những nạn nhân kia nữa. Chúa Giêsu dạy ta có cái nhìn bao dung. Nếu có phải xét đoán, hãy xét mình trước khi xét người. Nếu có phải lên án, hãy lên án chính bản thân mình trước khi lên án người khác: “Hãy lấy cái đà ra khỏi mắt ngươi trước, rồi ngươi sẽ thấy rõ để lấy cái rác ra khỏi mắt anh em”. “Ai trong các ông vô tội hãy ném đá chị này trước đi”.

Sau cùng, ta thường có cái nhìn ảo tưởng. Ta xây dựng những chương trình to lớn, những tham vọng đổi mới xã hội. Chúa Giêsu dạy ta hãy có cái nhìn thực tế: Đừng ảo tưởng với những chương trình to tát, lấp biển vá trời. Hãy bắt đầu bằng những việc nhỏ bé. Đừng có ảo tưởng đổi mới xã hội, cải tạo thế giới. Trước hết, hãy đổi mới chính mình, cải tạo bản thân mình. Tục ngữ Trung quốc có câu: Nếu mỗi người trông hoa trước cửa nhà mình, cả thế giới sẽ biến thành một vườn hoa đẹp. Đổi mới chính mình đó là góp phần vào đổi mới thế giới.

Với những bài học ấy, Chúa Giêsu hướng ánh mắt ta lên cao, vượt thoát lĩnh vực tự nhiên để vươn tới lĩnh vực siêu nhiên. Với những bài học ấy, Chúa Giêsu hướng cái nhìn của ta xuyên qua những lớp bì phủ bên ngoài để soi chiếu vào chiều sâu nội tâm. Với những bài học ấy, Chúa Giêsu hướng cái nhìn của ta ra khỏi những ảo tưởng, đối diện với thực tế bản thân để trước mỗi biến cố ta tự xét và đổi mới chính mình.

Lạy Chúa, xin đổi mới trái tim con. Amen.

KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG
1. Trong các biến cố, bạn có tìm thấy ý Chúa không?
2. Bạn có nghĩ rằng hễ ai gặp may thì đó là người đạo đức, ai gặp tai nạn thì đó là người tội lỗi không?
3. Muốn đổi mới gia đình, xã hội, phải đổi mới bản thân trước. Bạn nghĩ sao về điều này?

TA VỀ RÔMA


Sáng 12.2.2013, Linh mục Federico Lombardi, Giám Đốc Phòng Báo Chí Tòa Thánh đã cho các ký giả biết ĐTC Benedict XVI đã tuyên bố thoái vị vì lý do sức khoẻ. Linh mục nhấn mạnh rằng quyết định thoái vị của ĐTC không phải là do ngài mắc một chứng bệnh cụ thể nào nhưng do tình trạng sức khoẻ suy sút theo tuổi già. Linh mục còn cho biết thêm rằng trong Công Nghị Hồng Y vào sáng 11.2.2013, ĐTC đã tuyên bố: “Sau nhiều lần tự vấn lương tâm trước mặt Chúa, tôi đã đi đến sự xác tín rằng năng lực của tôi, do tuổi cao, không còn phù hợp để cáng đáng đầy đủ sứ vụ Giáo Hoàng.”


Khi một biến cố lớn như thế xẩy ra, dĩ nhiên là có nhiều sự suy đoán khác nhau. Đa số nhấn mạnh đến sức khoẻ của ĐTC ngày càng xấu đi, chẳng hạn như báo Turin's La Stampa nói rằng trong chuyến viếng thăm Mexico vào tháng 3 năm vừa qua, ĐTC đã bị té trong đêm khi thức dậy đi vệ sinh. Sáng hôm sau, Ngài rờ đầu thì thấy có máu đông dính tóc. Tuy nhiên, cũng có một số bình luận nhảm nhí như Giáo Hoàng muốn trốn tránh trách nhiệm về vụ các linh mục xâm phạm tình dục hay vụ tài liệu mật bị tiết lộ, v.v.



Hôm 8.2.2013, cơ quan thông tin “National Catholic Reporter” cho biết ký giả Peter Seewald, người đã từng phỏng vấn ĐTC Benedict XVI để viết cuốn "Light of the World" (Ánh sáng của thế giới) có kể lại rằng vào tháng 8 năm ngoái, khi gặp ĐTC ở Castel Gandolfo, ông có hỏi rằng các tín hữu Công giáo có thể trông đợi điều gì từ ĐTC trong tương lai, ĐTC trả lời:
"Các tín đồ có thể trông đợi thêm điều gì từ tôi ư? Không nhiều lắm. Tôi là một người lớn tuổi và sức mạnh của tôi đang giảm dần. Và tôi nghĩ tôi đã cố gắng hết sức rồi.”


Đây không phải là lần thứ nhất một Giáo Hoàng thoái vị. Trong quá khứ đã xẩy ra nhiều trường hợp như vậy vì nhiều lý do khác nhau, như năm 653 ĐGH Martinô I đã bị Hoàng Đế La Mã Đông Phương là Heraclius bắt và lưu đày qua Hy Lạp; ĐGH Celestine V (1215-1296), một người rất đạo đức, được bầu làm Giáo Hoàng khi đã 84 tuổi, nhưng ngài chỉ làm được 5 tháng thì từ nhiệm; ĐGH Gregory XII (1406 đến 1415) được bầu khi tình trạng ly giáo xẩy ra nên Hoàng đế Sigismond phải triệu tập Công đồng Chung Constancia năm 1413 để giải quyết, Ngài đã tuyên bố từ chức để chấm dứt thời kỳ ly giáo, v.v.


Qua nhiều biến cố, có khi rất nghiêm trọng, nhất là trong những thời kỳ bị bách hại, ly giáo hay có sự lẫn lộn giữa thế quyền và giáo quyền…, Giáo Hội Công Giáo Roma vẫn đứng vững và ngày càng phát triển. Cho đến nay, Giáo Hội đã có Giáo Hoàng thứ 265 và sắp bầu Giáo Hoàng thứ 266. Trước khi nói về tiến trình bầu Giáo Hoàng mới, chúng ta thử nhìn qua tình trạng Giáo Hội Công Giáo Roma hiện nay.


HIỆN TÌNH GIÁO HỘI ROMA


Tài liệu thống kê cho biết số người theo Kitô giáo trên thế giới hiện nay là khoảng 2,18 tỷ, trong đó 26% ở Âu châu, 37% ở Mỹ châu, 24% ở Phi châu và 13% ở Á châu Thái Bình Dương. Riêng Giáo Hội Công Giáo Roma có 1.195.671.000 tín hữu, chia ra như sau: 


- Số tín hữu: Châu Mỹ 586.998.000, Châu Âu 284.924.000, Châu Phi 185.620.000, Châu Á 129.661.000, Châu đại dương 9.468.000.
- Số Giám Mục: 5.104 vị.
- Số Linh Mục: 412.236 vị.
- Số tu sĩ nam nữ: 54.665 nam và 721.935 nữ.


NGÔI VỊ GIÁO HOÀNG


Trong các tôn giáo lớn trên thế giới hiện nay là Kitô giáo, Hồi Giáo, Ấn giáo và Phật giáo, chỉ có Kitô giáo có Giáo Hội, còn các tôn giáo khác không có. Giáo Hội Kitô giáo do chính Chúa Jesus lập khi Ngài nói với thánh Peter: “Con là Peter, nghĩa là tảng đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Giáo Hội của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi.” (Tu es Petrus et super hanc petram aedificabo Ecclesiam meam, et portae inferi non praevalebunt adversus eam.) Mat (16,18).


Điều 331 Bộ Giáo Luật quy định rằng Giám Mục của Giáo Hội Roma, nơi Ngài được duy trì nhiệm vụ mà Thiên Chúa đã trao cách đặc biệt cho Phêrô, phải được chuyển tiếp cho các người kế vị Ngài, là thủ lãnh của tập đoàn Giám Mục, Đại diện Đức Kitô và Chủ chăn của toàn thể Giáo Hội trên trần gian.


Điều 332 quy định rằng Đức Thánh Cha nhận lãnh quyền sung mãn và tối cao trong Giáo Hội do sự bầu cử hợp lệ mà Ngài đã chấp nhận cùng với sự tấn phong Giám Mục. Nếu người đắc cử mà chưa có chức Giám Mục, thì lập tức phải được truyền chức Giám Mục.


Như vậy, tất cả những người có chức linh mục đều có thể được bầu làm Giáo Hoàng, chứ không phải chỉ riêng các Hồng Y hay Giám Mục.


Để tránh một Giáo Hoàng có thể bị bắt buộc từ nhiệm, đoạn 2 của điều 332 quy định rằng nếu xảy ra trường hợp Đức Thánh Cha từ chức, thì để được hữu hiệu, sự từ chức phải được tự do và được bày tỏ cách hợp thức nhưng không cần được ai chấp nhận.


Trong Giáo Luật, Giáo Hoàng Roma được gọi là “Romanus Pontifex”, tiếng Anh thường gọi là Pope và tiếng Việt dịch là Đức Thánh Cha hay Đức Giáo Hoàng. Chữ “Pontifex” theo cổ ngữ có nghĩa là Trưởng Giáo.


THỦ TỤC BẦU GIÁO HOÀNG


Thủ tục bầu Giáo Hoàng được thay đổi nhiều lần qua lịch sử. Cuộc bầu cử ĐGH Urbanô VI năm 1378 bằng cách giơ tay đã đưa tới một sự tranh chấp, tạo ra một Giáo Hoàng giả (Anti-Pope) là Clêmêntê VII, đưa đến cuộc ly khai lớn trong Giáo Hội (Great Schism 1378-1417). Sau đó lại có một vị thứ ba cũng đứng lên đòi nắm quyền kế vị Thánh Phêrô! Do đó, luật bầu cử Giáo Hoàng về sau đã được quy định rất chặt chẽ.


Thủ tục bầu hiện nay được ấn định do Tông Hiến “Universi Dominici Gregis” (Toàn Thể Đoàn Chiên Chúa) được ĐTC Gioan Phaolô II ký ban hành ngày 22.2.1996 và được bổ túc do Tự Sắc (motu proprio) ngày 26.6.2007 của ĐTC Benedict XVI. Thủ tục này khá phức tạp, chúng tôi xin tóm lược những nét chính.


Sau khi ĐTC đương nhiệm qua đời hay thoái vị, Mật Nghị Hồng Y (Conclave) phải được triệu tập trong vòng 15 ngày và trễ nhất là 20 ngày. Mật Nghị sẽ do ĐHY niên trưởng triệu tập.


ĐTC Benedict XVI quyết định từ nhiệm kể từ ngày 28.2.2013 nhưng Ngài sẽ từ bỏ chức vụ kể từ ngày 27.2.2018. Như vậy Mật Nghị Hồng Y sẽ được triệu tập kể từ ngày 28.2.2013.
Các Hồng Y được quyền bầu Giáo Hoàng phải dưới 80 tuổi và không quá 120 vị. Số Hồng Y dưới 80 tuổi hiện nay có 117 vị, trong đó có 61 vị người Châu Âu, 19 vị Châu Mỹ Latin, 14 vị Bắc Mỹ, 11 vị Châu Phi, 11 vị Châu Á và 1 vị Châu Đại Dương. Nước Ý có số Hồng Y cử tri đông nhất là 21 vị. ĐHY Phạm Minh Mẫn của Việt Nam 78 tuổi cũng được dự bầu.
Trước đây, các vị Hồng Y dự bầu được cư ngụ tại tại Điện Giáo Hoàng (Papal Palace), nay sẽ cư ngụ ở Điện Domus Sanctae Marthae có đầy đủ tiện nghi hơn.


Cuộc bầu cử bắt đầu bằng một Thánh Lễ buổi sáng tại Đền Thánh Phêrô, sau đó các Hồng Y đến Nguyện Đường Sistine để bầu. Những ai không được bầu phải đi ra. Trước khi bầu, các Hồng Y phải long trọng tuyên thệ tuân theo đúng luật lệ bầu cử, tôn trọng kết qủa bầu cử, bênh vực và bảo vệ quyền lợi Giáo Hội, và đặc biệt “tuyệt đối giữ bí mật về tất cả mọi sự việc liên quan đến cuộc bầu cử Giáo Hoàng Roma”.


Mỗi ngày có 4 lần bỏ phiếu, 2 lần buổi sáng và 2 lần buổi chiều. Cứ sau hai lần bỏ phiếu, tức 12 giờ trưa và 7 giờ chiều, khói sẽ được đốt lên ở ống khói của Nguyện Đường Sistine. Khói đen báo hiệu chưa thành và khói trằng báo hiệu đã thành.


Vì các Hồng Y dự bầu có thể bầu cho bất cứ ai có chức Linh mục, chứ không phải chỉ bầu cho các Hồng Y tham dự Mật Nghị và người được bầu phải có ít nhất 2/3 tổng số phiếu mới được coi là đắc cử, nên có khi cuộc bầu cử phải kéo dài. Kỳ bầu cử dài nhất trong lịch sử của Giáo Hội là kỳ bầu cử năm 1271, phải kéo đến 1.095 ngày mới bầu được ĐGH Grêgôriô X. Trong khi đó, cuộc bầu cử năm 1503, chỉ mất vài giờ là bầu xong ĐGH Giuliô II.


Vì những khó khăn trên, Tự Sắc ngày 26.6.2007 của ĐTC Benedict XVI quy định rằng nếu sau 33 hay 34 lần bỏ phiếu mà chưa thành, có thể chọn 2 vị có phiếu cao nhất để bầu. Hai vị này không có quyền bỏ phiếu. Kết quả vẫn vị nào đạt tới 2/3 tổng số phiếu mới được coi là đắc cử.


Khi có một vị đạt số phiều bầu, Trưởng Hồng Y Đoàn hỏi rằng ngài có chấp nhận làm Giáo Hoàng hay không, và nếu chấp nhận ngài lấy danh hiệu gì. Nếu vị đắc cử tuyên bố chấp nhận, lập tức ngài trở thành Giám Mục Giáo Phận Rôma và là Giáo Hoàng của toàn thể Giáo Hội hoàn vũ.


CON ĐƯỜNG GIÁO HỘI ĐI


Nhìn lại lịch sử Giáo Hội, chúng ta thấy trong số 32 vị Giáo Hoàng đầu tiên, đã có tới 28 vị tử đạo. Năm vị tử đạo đầu tiên có tên như sau:
1.- Thánh Phêrô (Peter): từ năm 32 đến 67.
2.- Thánh Linus: từ năm 67 đến 76.
3.- Thánh Anacletus/Cletus: từ năm 76 đến 88.
4.- Thánh Clêment I: từ năm 88 đến 97.
5.- Thánh Evaristus: từ năm 97 đến 105.


Chúng tôi xin tóm lược lại cuộc đời của vị lãnh đạo đầu tiên của Giáo Hội là thánh Phêrô để qúy vị có thể nhận thấy người được Chúa chọn và giao phó sứ mạng không như nhiều người đã tưởng.


Phêro (Peter) sinh năm đầu tiên của kỷ nguyên mới, tức cùng tuổi với Chúa Jesus. Ông sinh tại Bethsaida, một thị trấn nhỏ thuộc miền Galilê, trên bờ biển Tiberia, Palestine. Ông và Anrê là hai anh em cùng làm nghề đánh cá ở Caphanaum bên cạnh hồ Galilê (Mt,4,23). Lúc 30 tuổi, ông đã gặp Chúa Jesus qua sự giới thiệu của Anrê, được Chúa chọn làm tông đồ và đặt tên cho ông là Peter, nghĩa là đá. (Ga 1, 42). Ông đã đi theo Chúa trong suốt con đường Chúa rao giảng tin mừng, tử nạn và phục sinh.


Sau khi Chúa về trời, ông trở thành người lãnh đạo Giáo Hội đầu tiên. Ông đã cùng các môn đệ khác của Chúa đi rao giảng tin mừng khắp nơi, từ Jerusalem đến Giaffa, Cesarêa, Antiokia… Sau cùng ông đến Roma vào khoảng năm 44. Trong cuộc hành trình này, ông bị bắt bớ và giam giữ rất nhiều lần.


Tháng 8 năm 64, Hoàng đế Nero của Roma bắt đầu bách hại giáo dân Kitô giáo. Giáo Hoàng Phêrô cũng đã bị bắt và đưa ra hành hình.


Năm 1895 nhà văn Ba Lan Henryk Sienkiewicz đã dựa vào Kinh Thánh và bối cảnh lịch sử của đế quốc La Mã thời bạo chúa Nero cầm quyền, viết cuốn tiểu thuyết có tên là “Quo Vadis?” Cuốn tiểu thuyết này được hãng MGM dựng thành phim năm 1951, gây tiếng vang lớn.


Khi cuộc bắt bớ và giết hại các Kitô hữu xẩy ra ở Roma, nhiều người đã khuyên Phêrô rời khỏi Roma, vì ông phải tồn tại để lãnh đạo Giáo Hội. Lúc đầu ông không chịu đi, nhưng vì có sự thúc giục của nhiều người, ông đã quyết định ra đi. Một tiểu đệ đã đi theo giúp ông. Nhưng trên con đường Appia, gần cửa Capena, ông đã gặp Chúa Giêsu vác thập giá trên vai. Phêrô hỏi:
- Quo Vadis, Domine? (Thưa Thầy, Thầy đi đâu?)
Chúa Jesus đáp:
- Eo Romam iterum crucifigi. (Thầy đi vào thành Roma để chịu đóng đinh một lần nữa.)


Phêrô hiểu ra ẩn ý của Chúa nên ông quay trở lại thành Roma.


Người đệ tử không được thấy cảnh Phêrô gặp Chúa Jesus, nên khi thấy ông đột nhiên quay trở lại, đã cất tiếng hỏi:
- Quo vadis, Domine? (Thưa Thầy, Thầy đi đâu?)
Phêrô trả lời:
- Eo Romam… (Thầy đi về Roma...)


Sau khi trở lại Roma một thời gian, Phêrô đã bị bắt và bị tống giam. Trong thời gian bị giam, ông đã cảm hóa hai người lính canh ngục tên là Processus và Martinianus và cả hai đã được rửa tội và tử đạo. Ông bị kết án tử hình trên thập tự, bị dẫn tới hý trường Caligula trên đồi Vatican. Khi trông thấy thập giá, ông cảm thấy mình không xứng đáng được chết như Thầy mình, nên yêu cầu được đóng đinh treo ngược.


Giáo Hội ngày nay cũng phải tiếp tục đi theo con đường Chúa Jesus và thánh Phêrô đã đi.


MỖI THỜI ĐẠI MỘT NGÔN SỨ


Ngày 31.8.2012 ĐHY Carlo Maria Martini, TGM thành Milan, Ý, qua đời, thọ 85 tuổi. Một ngày sau đó, hãng thông tấn Reuters đã phổ biến một bản tin dưới đầu đề “In final interview, Cardinal says Church "200 years out of date" (Cuộc phỏng vấn cuối cùng, ĐHY nói “Giáo Hội lạc hậu 200 năm”.


ĐHY Martini là một nhân vật rất được yêu mến của Vatican. Ngài có quan điểm cởi mở về nhiều vấn đề nhưng được cả hai Giáo Hoàng John Paul II và Benedict XVI kính trọng.
Nhật báo Corriere della Sela của Ý đã đã đăng bài phỏng vấn cuối cùng với Ngài được thực hiện vào tháng 8. Khi đó Ngài đã nói: “Giáo hội đã mỏi mệt... các phòng cầu nguyện của chúng ta đều vắng vẻ” và “Các vụ tai tiếng lạm dụng tình dục trẻ em (của một số linh mục) buộc chúng ta phải thực hiện một lộ trình chuyển đổi.” Theo Ngài, để vượt qua sự mỏi mệt của Giáo Hội là phải “thay đổi triệt để – bắt đầu từ Giáo Hoàng và các Giám Mục...”


Hiện nay, các cơ quan truyền thông và nhiều người đang tiên đoán ai sẽ được bầu làm Giáo Hoàng trong những ngày tới đây. Có người tiên đoán có thể là một vị ở Mỹ châu vì tại đây có số tín hữu cao nhất. Nhưng Giáo Hội Công Giáo không nghĩ như vậy. Lịch sử của dân Do Thái và của Giáo Hội cho thấy rằng mỗi thời đại sẽ có một ngôn sứ được sai đến, vì thế Giáo Hội luôn tin tưởng vào Chúa Thánh Thần:


“Anh em không cần biết đến thời giờ và thời hạn Chúa Cha đã toàn quyền sắp đặt, nhưng anh em sẽ nhận được sức mạnh của Thánh Thần khi Người ngự xuống trên anh em. Bây giờ anh em sẽ là chứng nhân của Thầy tại Jerusalem, trong khắp các miền Judea, Samaria và cho đến tận cùng trái đất.” (Cv 1, 7–8)


Thánh Thần còn giúp cho các Tông Đồ đề ra những quy định sáng suốt và hợp lý để giải quyết các khủng hoảng hay các vấn đề nan giải trong Giáo Hội (Cv 15, 28)


Vì thế, trước khi bầu cử, các Hồng Y hát kinh “Veni creator Spiritus” để xin Đức Chúa Thánh Thần đến hướng dẫn họ. Họ không xét đoán theo khả năng riêng của mình.


Những người tín hữu Công Giáo đang chờ đợi vị Giáo Hoàng mới với tất cả niềm tin tưởng và hy vọng.


Ngày 21.2.2013
Lữ Giang


…………………………..
Ai điều hành Vatican trong thời gian trống tòa?


(TNO) Vào lúc 20 giờ ngày 28.2, Giáo hoàng Benedict XVI sẽ không còn là giáo hoàng và Vatican sẽ bước vào thời kỳ “trống tòa” (sede vancate), nghĩa là ngôi giáo hoàng sẽ được bỏ trống. Khoảng thời gian chuyển tiếp giữa hai vị giáo hoàng được quy định bởi những nghi thức cổ xưa và những chức vụ thường bị quên lãng ngay cả trong chính Vatican.


Tuy nhiên, theo tờ Washington Post, đây cũng là khoảng thời gian Giáo hội Công giáo phảng phất bóng hình của một mô hình dân chủ, với Hồng y đoàn hoạt động như nghị viện với các quyền lực giới hạn khi chuẩn bị bầu ra một tân giáo hoàng trong Mật nghị Hồng y.


Hồng y Tarcisio Bertone sẽ đóng vai trò quan trọng trong thời gian trống tòa nhờ vào cương vị Giáo chủ Thị thần, chứ không phải cương vị Quốc vụ khanh


Theo Tông hiến Universi Dominici Gregis, một văn bản được cố Giáo hoàng John Paul II ban hành năm 1996 quy định các thể thức trong khoảng thời gian chuyển tiếp giữa hai vị giáo hoàng, trong thời kỳ trống tòa, mọi chức vị đứng đầu các cơ quan của Vatican đều bị ngưng chức, ngoại trừ một số ngoại lệ.


Các chức sắc còn tại vị là Giám quản Rome, người tiếp tục đáp ứng nhu cầu mục vụ của giáo dân Rome (hiện là Hồng y Agostino Vallini), Chánh tòa Ân giải Tối cao (hiện là Hồng y Manuel Monteiro de Castro) và Giáo chủ Thị thần (Cardinal Camerlengo, còn gọi là Hồng y Nhiếp chính. Các đại diện ngoại giao ở nước ngoài vẫn tiếp tục tại vị bởi họ là đại diện của Tòa thánh, chứ không phải đại diện của cá nhân giáo hoàng). Nghĩa là từ lúc 20 giờ ngày 28.2, Hồng y Tarcisio Bertone cũng sẽ không còn giữ chức Quốc vụ khanh Tòa thánh. Tuy nhiên, ngoài chức vụ Quốc vụ khanh, Hồng y Bertone còn giữ một vị trí khác sẽ đóng vai trò quan trọng trong thời gian trống tòa, đó là Giáo chủ Thị thần.


Giáo chủ Thị thần cùng với Văn phòng Giáo chủ Thị thần sẽ điều hành thành quốc Vatican và phụ trách trông nom tài sản và ngân khố của Giáo hội trong thời gian trống tòa, theo Washington Post.


Trong thời gian trống tòa, Niên trưởng Hồng y đoàn (hiện là Hồng y Angelo Sodano, nguyên Quốc vụ khanh dưới thời Giáo hoàng John Paul II) sẽ chủ trì các buổi họp hằng ngày của các hồng y vốn tạm thời điều hành giáo hội.


Tuy nhiên, Hồng y Sodano hiện trên 80 tuổi và không có quyền bỏ phiếu trong mật nghị nên vị trí của ông sẽ được chuyển giao cho thành viên cao niên nhất trong số các hồng y cử tri, Hồng y Giovanni Battista Re, nguyên Tổng trưởng Bộ Giám mục của Vatican, khi mật nghị bắt đầu.


Hồng y Bertone, tức Giáo chủ Thị thần, sẽ chủ tọa các buổi họp nhỏ hơn của nhóm các hồng y được chọn ra bằng cách bốc thăm ba ngày một lần, vốn xử lý những vấn đề ít quan trọng hơn.
Thực tế, nhiệm vụ duy nhất của nhóm các hồng y chọn lọc là “giải quyết nhanh những công việc thông thường và các vấn đề không thể trì hoãn” và chuẩn bị cho mật nghị bầu ra tân giáo hoàng.


Tại các buổi họp hằng ngày, vốn buộc có mặt mọi hồng y cử tri (dưới 80 tuổi), những người hiện đã đến Rome, các hồng y sẽ quyết định theo đa số phiếu.


Một khi Mật nghị Hồng y bầu ra tân giáo hoàng, quyền lãnh đạo Vatican sẽ được trao lại cho người đứng đầu Giáo hội Công giáo.


- Washington Post‎ -
 
Support : Creating Website | Johny Template | Mas Template
Copyright © 2011. NGÀY MỚI YÊU THƯƠNG - All Rights Reserved
Template Created by Creating Website Published by Mas Template
Proudly powered by Blogger